Tôi xuyên sách, thành con gái của nữ phụ ác độc.
Người cha tổng tài nhìn tôi bằng ánh mắt vừa hờ hững lại vừa chán ghét: “Không hổ là con gái của ả ta, chỉ biết vu oan hãm hại, giả vờ đáng thương để nhận được sự đồng tình từ người khác.”
Tình cha con này, hết cứu rồi đúng không?
Lúc lên nhà trẻ, tôi trở tay đánh thằng mập muốn bắt nạt tôi tới mức mặt mũi bầm dập.
Lúc tiểu học, tôi đấm một đấm khiến cậu bé muốn vén váy tôi lên chấn động não.
Lúc trung học cơ sở, tôi dùng một đá đạp gãy mấy chiếc xương sườn của tên côn đồ muốn “thu phí bảo kê” từ tôi.
Lúc trung học phổ thông, tôi miệng cười yếu ớt nhưng động tác lại hung hãn vô cùng, trực tiếp túm đầu nữ sinh muốn giở trò bạo lực học đường với tôi đè vào bồn cầu.
Ông cha khốn nạn phải thay tôi thu dọn vô số cục diện rối rắm: “… Nếu không con học cách vu oan hãm hại, giả vờ đáng thương cầu đồng tình đi?”